DẤU CHÂM THAN

MUSIC

QUAN TRỌNG ĐẾN MẤY, CỨ CÁCH XA RỒI CŨNG THÀNH XA LẠ. YÊU THƯƠNG ĐẾN MẤY, CỨ IM LẶNG RỒI CŨNG SẼ NHẠT NHÒA

HẠNH PHÚC

MUSIC

ĐỪNG NÍU KÉO KHI BÀN TAY KHÔNG THỂ, MÂY CỦA TRỜI HÃY ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI...

TÔI

Thích bốn câu thơ “Hãy chế lấy mây và gầy lấy nắng. Chế lấy đừng vay mượn đất trời. Để khi nhật nguyệt còn xa vắng, Đầu hè vẫn có ánh trăng soi.”

THAY ĐỔI TƯ DUY

Thân chào quý vị

3 khách và 0 thành viên

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

welcome to website

KỈ NIỆM VỀ THẦY DANH

HOA HỒNG

TÂM GIAO

Bình minh cửa biển

3

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Ca_nha.swf Snl_dep_NHO_.flv 01A_CHUC_MUNG_NAM_MOI_BINH_THAN_2016.swf 0.KyNiem_NgamTho.mp3 Videoplayback_.flv Hongvan4.swf Xuan_20151.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf THIEP_CHUC_MUNG_2.jpg SNAH.swf Nhmoi.swf 734951_346776192108915_1602484983_n_1.jpg 575615_119873041478729_1783622461_n.jpg SN_Hong_Van_co_nhac1.swf Chuc_mung_nam_moi_Giap_Ngo.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf HAT_MUNG_GIANG_SINH.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Sắp xếp dữ liệu

THÀNH VIÊN

4

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hồng Vân)

6

24

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tuyết mùa đông

    CHÀO BẠN ĐÃ GHÉ THĂM !

    NGƯỜI THẦY TRUNG BÌNH CHỈ BIẾT NÓI. NGƯỜI THẦY GIỎI BIẾT GIẢI THÍCH.NGƯỜI THẦY XUẤT CHÚNG BIẾT MINH HỌA. NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI BIẾT TRUYỀN CẢM HỨNG! CHÚC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE– TRÀN ĐẦY NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC
    Gốc > Tuyệt tác > Văn học > Truyện đọc >

    Bông cúc nhỏ - phần 1

     

    Màu Bông Cúc
    Tác giả: Ly Khách. Trình bày: hatnang

    (lại viết cho người tình muôn thưở)

    Anh sẽ kể cho em nghe
    Về tình yêu của anh
    Bắt đầu từ sắc vàng bông cúc
    Vì anh nghĩ rằng
    Tình yêu không phải là địa ngục
    Giam hãm hai linh hồn
    Và trong mỗi chúng ta, tình yêu
    Đều có những tự kiêu riêng
    Em đừng hỏi anh rằng
    Tại sao anh cứ tỏ ra kiêu kỳ
    Tại sao anh cứ tỏ ra ngang ngược
    Bởi lẽ làm sao anh nói được
    "Khi thế giới đông người
    Anh chỉ thấy riêng em"
    Và đó là điều làm anh lớn thêm một chút
    Những tự kiêu vốn lớn
    Những tự kiêu như em thường đùa "quá trớn"
    Như màu hoa anh yêu từ thưở còn thơ
    Em không thể là hoa
    Nhưng phải là màu sắc anh chờ
    Và phải sáng như mặt trời buổi sáng
    Em là hồn thơ
    Cho lời thơ anh thêm chói rạng
    Dù lời thơ diễn tả những điều
    Mà anh không thể nói cùng em
    Vì anh ngại ngần khó nói
    Ta yêu nhau như từ lâu
    Cả hai cùng mong mỏi
    Như con chim sơn ca
    Chỉ biết yêu núi yêu rừng
    Anh tập vì em từng tánh nết
    Dù là tánh nết người dưng
    Để không giận hờn em
    Cho dù một phút
    Anh tin em
    Như tin màu hoa cúc.

     

    oOo

    Bông cúc nhỏ
    Tiểu thuyết văn học mạng dài kỳ

     

     

     

    Tác giả: Lạc Tâm (Đài Loan) - Trang Hạ dịch. Trình bày: Dã Thảo

     

    hững bông cúc hoạ mi trắng mỏng, luôn tiêu biểu cho sự thanh cao trong veo...
    Tôi lớn lên trong những lớp chọn, trường chuyên ưu tú nhất, không những ưu tú, tất cả ba mươi bạn học nữ trong lớp đều là những bạn xuất sắc về học tập, múa giỏi, và đều đã vượt qua hơn 300 người khác trong cuộc thi tuyển vào trường.
    Năm lớp sáu, tôi vẫn cùng 29 người bạn học lớn lên bên nhau, trong cuộc sống của tôi ngoài cha mẹ và cô giáo ra, tôi không có cơ hội tiếp xúc với đứa con trai nào, trong tuổi thơ tôi, con trai là kẻ lạ.
    Lên Trung học cơ sở (lớp 7-9), tôi bỏ lớp múa, vì thế tôi chuyển sang trường Trung học bình thường có cả nam lẫn nữ. Điều đó làm tôi giống như một đứa trẻ ở nhà quê lần đầu tiên được lên thành phố... Bao nhiêu điều lạ, bao nhiêu tò mò.
    Lần đầu tiên nghe thấy chửi tục, là trên tivi.
    Lần đầu tiên nhìn thấy có người chửi tục, là ở trường Trung học.
    Tôi chỉ biết trợn mắt, dáng vẻ vô cùng kinh ngạc. Sau này bạn bè trong lớp gọi tôi là "Bông cúc nhỏ", bởi chuyện gì tôi cũng ngơ ngác. Không hiểu bè phái, không hiểu luật ngầm trong học đường, không hiểu chuyện con trai con gái... Tôi như một bông hoa mới nở, chưa biết trắng và đen, chỉ thấy thế giới này thật kỳ lạ.
    Bông cúc nhỏ, biểu tượng của sự trong sáng, ngây thơ...
    Bông cúc nhỏ theo tôi, cho đến một ngày khi tôi sang học kỳ hai năm lớp 8.

    ***

    Đường phố vừa qua cơn mưa, tối sẫm và ẩm ướt.
    Chiều tối mùa đông, hơn bảy giờ, trời đã rất tối, nhất là sau cơn mưa, tất cả trở nên tối tăm, gian ác...
    Trong ngõ tối thiếu ánh đèn đường, năm sáu người vây quanh một người, một người như con thú bị dồn vào ngõ cụt, không giãy giụa, chỉ lẳng lặng không nói.
    Trên tay mỗi người cầm chắc cây gậy chơi bóng chầy, thằng cầm đầu nhổ một bãi bã trầu. "Mẹ! Mày ngon ghê, chơi ghê hả, chạy sang đây giành địa bàn hả?" Cốt trầu đỏ bẹt lên giầy con thú đang bị bủa vây, hắn nhíu mày lại.
    "Mày còn khệnh? Tưởng lắm gái theo thì tinh tướng, sao hả? Chê trầu bẩn giầy mày hả?" Nói xong, lại một bãi nữa, lần này chả e gì nhổ thẳng vào mặt hắn.
    Hắn lau chất dịch màu đỏ đi với một sự chậm rãi tột cùng, mắt bừng lên sát khí, rồi vung tay đấm mạnh một quyền vào thằng nhổ trầu, chỉ thấy tiếng rắc và tiếng kêu thảm, màu đỏ tứa từ miệng nó ra, có điều lần này không phải trầu, là máu.

    "Đại ca!"
    "Đại ca!" Lũ lau nhau đi theo thấy đại ca ngã ngửa, tới tấp vung gậy tới. "Đập chết nó đi!"
    Gậy náo loạn trút xuống, đập lên người hắn. Nắm đấm của hắn rất cứng; nhưng không cứng bằng gậy bóng chầy làm bằng gỗ, một quyền đấm lùi một người, nhưng chưa kịp tránh, bốn phía tới tấp giáng gậy lên đầu, lên vai, lên lưng.
    Trận đòn này, hắn đã thua rồi.

    ***

    Học thêm là việc tôi ghét nhất đời, học thêm là nghĩa vụ của bất cứ ai đang là học sinh Trung học cơ sở.
    Hôm nay, lại học thêm, từ lớp trở về, tôi bỗng gặp phải một việc chưa từng xảy ra.
    Ẩu đả!
    Trời! Đây là thứ chỉ nghe bạn trong lớp kể lại, tôi chưa từng được tận mắt thấy. Tôi nhón gót nhìn vào trong ngõ, ngoài những tiếng chan chát huỳnh huỵch, tôi chỉ nghe tiếng chửi thô tục ghê rợn.
    Rất nhanh, tôi nhận ra một người bị đánh, bọn còn lại là đánh người.
    Sự bất bình dâng lên nhanh chóng, tôi lôi ngay cây còi học giờ diễu hành ra, cũng chả biết lấy dũng khí từ đâu, tôi hét to "Cảnh sát tới" rồi dùng hết sức bình sinh thổi cây còi sắt.
    Có lẽ hiệu quả quá bất ngờ, đám đông tán loạn, tôi chỉ nghe tiếng chửi bất mãn và tiếng đạp nước bỏ chạy rầm rập, một lát sau, trong ngõ tối im ắng, tôi lại thò đầu vào xem.
    Không còn ai cả.
    Rón rén bước vào, ngoài những vết máu trên đường, tôi chả thấy gì nữa. Có lẽ đã chạy hết rồi, khi tôi định bỏ ra, một tiếng rên rỉ làm tôi chú ý, đi theo tiếng động, tôi hít mạnh một hơi, tôi đã nhìn thấy có người... Một người dường như mặt mũi nham nhở.
    Suốt đời này, tôi không bao giờ quên được tiếng rên ấy.
    Giá như lúc đó tôi không đi tới, hoặc giá như anh ta không rên lên...
    Giá như, bao nhiêu những giá như... Nhưng đã không thay đổi được đời tôi.
    Tôi đi về phía anh ta, có thể nói, tôi đã cứu anh ta.
    Còn anh ta?
    Anh ta đã tự tay hái đi bông cúc hoạ mi trắng mỏng manh trong tôi...

    ***


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hông Vân @ 23:24 06/08/2011
    Số lượt xem: 875
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    BÔNG CÚC NHỎ- TIỂU THUYẾT MẠC DÀI KÌ CỦA LẠC TÂM ( ĐÀI LOAN) DO TRANG HỌC DỊCH - KHÔNG THỂ KHÔNG ĐỌC!
     
    Gửi ý kiến

    5