DẤU CHÂM THAN

MUSIC

QUAN TRỌNG ĐẾN MẤY, CỨ CÁCH XA RỒI CŨNG THÀNH XA LẠ. YÊU THƯƠNG ĐẾN MẤY, CỨ IM LẶNG RỒI CŨNG SẼ NHẠT NHÒA

HẠNH PHÚC

MUSIC

ĐỪNG NÍU KÉO KHI BÀN TAY KHÔNG THỂ, MÂY CỦA TRỜI HÃY ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI...

TÔI

Thích bốn câu thơ “Hãy chế lấy mây và gầy lấy nắng. Chế lấy đừng vay mượn đất trời. Để khi nhật nguyệt còn xa vắng, Đầu hè vẫn có ánh trăng soi.”

THAY ĐỔI TƯ DUY

Thân chào quý vị

3 khách và 0 thành viên

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

welcome to website

KỈ NIỆM VỀ THẦY DANH

HOA HỒNG

TÂM GIAO

Bình minh cửa biển

3

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Ca_nha.swf Snl_dep_NHO_.flv 01A_CHUC_MUNG_NAM_MOI_BINH_THAN_2016.swf 0.KyNiem_NgamTho.mp3 Videoplayback_.flv Hongvan4.swf Xuan_20151.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf THIEP_CHUC_MUNG_2.jpg SNAH.swf Nhmoi.swf 734951_346776192108915_1602484983_n_1.jpg 575615_119873041478729_1783622461_n.jpg SN_Hong_Van_co_nhac1.swf Chuc_mung_nam_moi_Giap_Ngo.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf HAT_MUNG_GIANG_SINH.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Sắp xếp dữ liệu

THÀNH VIÊN

4

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hồng Vân)

6

24

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tuyết mùa đông

    CHÀO BẠN ĐÃ GHÉ THĂM !

    NGƯỜI THẦY TRUNG BÌNH CHỈ BIẾT NÓI. NGƯỜI THẦY GIỎI BIẾT GIẢI THÍCH.NGƯỜI THẦY XUẤT CHÚNG BIẾT MINH HỌA. NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI BIẾT TRUYỀN CẢM HỨNG! CHÚC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE– TRÀN ĐẦY NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC

    THỨ SÁU : KHÉP

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Web Vô Thường
    Người gửi: Đào Thị Nhung (trang riêng)
    Ngày gửi: 23h:24' 14-07-2011
    Dung lượng: 5.6 MB
    Số lượt tải: 2
    Mô tả:

     
     
     
     
     

    Rất nhiều lần trong cuộc đời, bạn giật mình nhận ra: ‘Làm thế nào mình lại đi đến được đây?’.

    Một ngày đẹp trời thức dậy, tự nhiên trong lòng bạn nhẹ tênh.
    Chẳng vì ly do gì to tát mà bạn phải thức tỉnh.
    Cũng chẳng phải bởi bất kỳ sự việc nào, con người nào.
    Chỉ đơn giản, là tự nhiên bạn thức dậy. Rồi bước đi. Và bạn nhận ra mình đã vứt bỏ một số thứ ở lại bên vệ đường từ lúc nào không hay.

    Đôi ba lần bạn muốn quay lại tìm những thứ đã vứt bỏ. Không phải để lại mang theo, mà để xem thử nó nằm đó trông ra sao? Có cảm giác gì hay không?
    Đôi ba lần tự nhiên bạn thấy nôn nao không hiểu vứt bỏ thế có phải bạn đang vứt bỏ một phần thân thể của mình không? Vì sao bạn thấy thiếu thốn điều gì đó mơ hồ, không rõ ràng.

    Rồi chẳng hiểu sao bạn cứ thế bước đi. Giống như ai đó đang đứng từ nơi vô hình nào điều khiển bước chân của bạn. Bạn gặp những con người mới, những sự kiện mới, những nụ cười mới, những giọt nước mắt mới. Rồi ký ức của bạn bỗng nhiên như một hòn sỏi nằm yên dưới đáy hồ cho những con cá rỉa tới rỉa lui năm này qua năm khác mà không thể ngoi lên khỏi mặt nước. Cứ nằm yên như thế.
    Bạn lặp lại quy trình này không phải chỉ một lần.

    Nhìn ra xung quanh, bạn thấy người ta cũng thế, giống y như bạn. Cũng lặp lại đúng quy trình như thế. Và bạn làm việc, học hành, xem phim, nghe nhạc, hội họp chè chén, rồi ngắm nhìn những gã trai khác và vênh mặt lên khi những gã đó lén nhìn bạn, rồi lại quay đi chỉ vì bạn bắt gặp những ánh nhìn đó.

    Rồi bạn lại thấy mình tự do như chim trời, hát lên những giai điệu kiêu hãnh và vui vẻ; và bạn cảm ơn số phận đã cho mình trải qua những cảm giác dù tồi tệ vì điều đó chứng tỏ bạn đang sống. Bạn cảm nhận cuộc sống trọn vẹn và tận cùng nhất mà những ai hèn nhát hay sợ hãi không thể nào có cơ hội trải qua, để biết rằng họ đang “tồn tại” vô vị đến thế nào.

     

     

    Bạn bỗng nhiên ngộ ra nhiều thứ. Nỗi đau mà trước đây bạn thản nhiên nhìn, bây giờ tuy chẳng hiểu nó là cái quái gì, nhưng bạn đã cảm nhận được sự tồn tại của những nỗi đau đó. Bạn cho rằng mình nên cho nó một cơ hội để lành lại vết thương. Vì bạn sinh ra là để đi tạo vết thương, ngồi nhìn vết thương, rồi bỏ lại vết thương mà đi tìm những nơi chưa có vết thương và tạo tiếp những vết thương khác.
    Cuộc đời là một chuỗi những vết sẹo lớn nhỏ nối liền nhau.

    Rồi bạn lại bắt đầu thấy yêu những chuyến đi với những con người mới đang chờ đón bạn phía trước. Bạn yêu đôi bàn tay của mình chứ không phải của ai khác. Vì bạn thấy nó đã vẽ nên những bức tranh đẹp, viết nên những con chữ xinh xắn và typing những dòng tuyệt vời.

    Bạn yêu mái tóc mình vì thấy nó ngày càng yếu đi. Bạn yêu thân thể mình vì nó có đủ mọi khiếm khuyết. Bạn yêu làn da của mình vì nó mong manh và xanh xao. Bạn yêu nụ cười của mình vì nó tỏa sáng trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

    Bạn yêu cả trái tim mình vì nó thật yếu mềm nhưng lại vô cùng cứng rắn, thật thụ động nhưng vô cùng bướng bỉnh, thật thiêng liêng và kỳ diệu vì nó khiến bạn cảm nhận được những điều tuyệt với nhất trong cuộc đời.
    Và bạn sẽ hét lên: “Cuộc sống ơi, tôi yêu người!”…

    Hơn bất cứ thứ gì khác trên đời… sống – vì chính bản thân sự sống.

     st

    ST&BS 


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    5