DẤU CHÂM THAN

MUSIC

QUAN TRỌNG ĐẾN MẤY, CỨ CÁCH XA RỒI CŨNG THÀNH XA LẠ. YÊU THƯƠNG ĐẾN MẤY, CỨ IM LẶNG RỒI CŨNG SẼ NHẠT NHÒA

HẠNH PHÚC

MUSIC

ĐỪNG NÍU KÉO KHI BÀN TAY KHÔNG THỂ, MÂY CỦA TRỜI HÃY ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI...

TÔI

Thích bốn câu thơ “Hãy chế lấy mây và gầy lấy nắng. Chế lấy đừng vay mượn đất trời. Để khi nhật nguyệt còn xa vắng, Đầu hè vẫn có ánh trăng soi.”

THAY ĐỔI TƯ DUY

Thân chào quý vị

12 khách và 0 thành viên

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

welcome to website

KỈ NIỆM VỀ THẦY DANH

HOA HỒNG

TÂM GIAO

Bình minh cửa biển

3

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Ca_nha.swf Snl_dep_NHO_.flv 01A_CHUC_MUNG_NAM_MOI_BINH_THAN_2016.swf 0.KyNiem_NgamTho.mp3 Videoplayback_.flv Hongvan4.swf Xuan_20151.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf THIEP_CHUC_MUNG_2.jpg SNAH.swf Nhmoi.swf 734951_346776192108915_1602484983_n_1.jpg 575615_119873041478729_1783622461_n.jpg SN_Hong_Van_co_nhac1.swf Chuc_mung_nam_moi_Giap_Ngo.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf HAT_MUNG_GIANG_SINH.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Sắp xếp dữ liệu

THÀNH VIÊN

4

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hồng Vân)

6

24

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tuyết mùa đông

    CHÀO BẠN ĐÃ GHÉ THĂM !

    NGƯỜI THẦY TRUNG BÌNH CHỈ BIẾT NÓI. NGƯỜI THẦY GIỎI BIẾT GIẢI THÍCH.NGƯỜI THẦY XUẤT CHÚNG BIẾT MINH HỌA. NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI BIẾT TRUYỀN CẢM HỨNG! CHÚC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE– TRÀN ĐẦY NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC

    LÁ THƯ CUỐI CÙNG . . .

    WallpaperAutumnleaves_1024X_0768.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Web SEN TRẮNG
    Người gửi: Trần Thị Thanh Dung (trang riêng)
    Ngày gửi: 01h:28' 17-10-2011
    Dung lượng: 120.7 KB
    Số lượt tải: 1
    Mô tả:

    Lá thư cuối cùng của người lái xe tải



    Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài

    người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc

    kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ

    quan sát đội công nhân.

    Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: "Rất tiếc, người tài xế

    đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái

    trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người

    bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ

    kính chiếu hậu". Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác

    một lá thư: "Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống

    được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh".



    Tôi chưa bao giờ thấy

    cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều

    cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự.

    Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư,

    tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ

    giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

    Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn

    khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn

    chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.


    Thư của Bill, tháng 12 năm 2000

    "Vợ yêu quý của anh,

    Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng

    đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên

    nói nhiều lần trước đây.

    Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn

    hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái

    khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua

    những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng

    vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn

    mau chóng giúp anh

    hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em

    có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến

    anh vượt qua những thời khắc khó khăn.



    Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ

    em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến

    những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về

    những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè...

     

    Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không

    bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè,

    anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ

    anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

    Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng

    để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này

    và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em

    điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành

    nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì

    anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.

    Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết

    những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những

    lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường

    cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều

    lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe

    và công việc.

    Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật

    đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con

    mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường. Anh đang

    nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc

    như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ

    để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe.

     

    Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng

    các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị

    và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng.

    (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ

    vì buổi sáng anh phải đi sớm,...). Luôn luôn có một lý do nào đó!

    Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ

    hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi

    anh đang chờ dở hàng ở Florida.

    Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có

    một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.

    Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không

    có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự

    thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá

    trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở

    xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh

    nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh.

    Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em.

    Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em

    điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.

    Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ phải ra đi

    quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều.

    Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn

    bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

    Anh yêu em!

    Bill."

    Lời ngỏ:

     

    "...Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện

    mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới,

    bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút

    hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm...

    ...Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay

    của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào..."

    Nếu tôi biết rằng...


     

     


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    LÁ THƯ CUỐI CÙNG . . .

     

    NHÂN NGÀY 20/10 CHÚNG TA CÙNG NHÌN LẠI . . . !


    Avatar

    Em chúc chị yêu tràn ngập yêu thương hạnh phúc nhé !

     

     
    Gửi ý kiến

    5