Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài
người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc
kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ
quan sát đội công nhân.
Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: "Rất tiếc, người tài xế
đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái
trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người
bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ
kính chiếu hậu". Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác
một lá thư: "Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống
được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh".

Tôi chưa bao giờ thấy
cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều
cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự.
Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư,
tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ
giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.
Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn
khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn
chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.
Thư của Bill, tháng 12 năm 2000
"Vợ yêu quý của anh,
Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng
đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên
nói nhiều lần trước đây.
Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn
hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái
khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua
những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng
vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn
mau chóng giúp anh
hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em
có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến
anh vượt qua những thời khắc khó khăn.
Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ
em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến
những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về
những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè...



















LÁ THƯ CUỐI CÙNG . . .
NHÂN NGÀY 20/10 CHÚNG TA CÙNG NHÌN LẠI . . . !
Em chúc chị yêu tràn ngập yêu thương hạnh phúc nhé !