DẤU CHÂM THAN

MUSIC

QUAN TRỌNG ĐẾN MẤY, CỨ CÁCH XA RỒI CŨNG THÀNH XA LẠ. YÊU THƯƠNG ĐẾN MẤY, CỨ IM LẶNG RỒI CŨNG SẼ NHẠT NHÒA

HẠNH PHÚC

MUSIC

ĐỪNG NÍU KÉO KHI BÀN TAY KHÔNG THỂ, MÂY CỦA TRỜI HÃY ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI...

TÔI

Thích bốn câu thơ “Hãy chế lấy mây và gầy lấy nắng. Chế lấy đừng vay mượn đất trời. Để khi nhật nguyệt còn xa vắng, Đầu hè vẫn có ánh trăng soi.”

THAY ĐỔI TƯ DUY

Thân chào quý vị

2 khách và 0 thành viên

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

welcome to website

KỈ NIỆM VỀ THẦY DANH

HOA HỒNG

TÂM GIAO

Bình minh cửa biển

3

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Ca_nha.swf Snl_dep_NHO_.flv 01A_CHUC_MUNG_NAM_MOI_BINH_THAN_2016.swf 0.KyNiem_NgamTho.mp3 Videoplayback_.flv Hongvan4.swf Xuan_20151.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf THIEP_CHUC_MUNG_2.jpg SNAH.swf Nhmoi.swf 734951_346776192108915_1602484983_n_1.jpg 575615_119873041478729_1783622461_n.jpg SN_Hong_Van_co_nhac1.swf Chuc_mung_nam_moi_Giap_Ngo.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf HAT_MUNG_GIANG_SINH.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Sắp xếp dữ liệu

THÀNH VIÊN

4

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hồng Vân)

6

24

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tuyết mùa đông

    CHÀO BẠN ĐÃ GHÉ THĂM !

    NGƯỜI THẦY TRUNG BÌNH CHỈ BIẾT NÓI. NGƯỜI THẦY GIỎI BIẾT GIẢI THÍCH.NGƯỜI THẦY XUẤT CHÚNG BIẾT MINH HỌA. NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI BIẾT TRUYỀN CẢM HỨNG! CHÚC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE– TRÀN ĐẦY NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC

    HOA SEN VÀNG

    0.r-HoaSen002.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Hông Vân (trang riêng)
    Ngày gửi: 00h:02' 15-04-2009
    Dung lượng: 25.7 KB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả:

    HOA SEN VÀNG

    Cứ hai ngày cô gái lại đến, mang theo một chục hoa Sen. Cô lặng lẽ quét dọn những cánh hoa rụng vương vải trên bàn thờ, dưới đất   mà tôi chưa kịp dọn.   Cô  loay hoay súc bình rồi cắm hoa mới. Có khi là những đoá hoa sen trắng muốt, có khi là chục hoa sen hồng. Sau này  tôi mới biết những đoá hoa sen mà  cô mang đến là loại sen   được trồng từ các hồ ở Đại Nội,  màu sắc và mùi hương  rất nhẹ nhàng, khác với loại sen  "Cao sản " , một giống sen mới , người ta trồng để lấy hạt nhiều hơn là chơi hoa , chúng trồng được dễ dàng và rộng khắp ,  có thể sống được  ở các hồ gần bờ ruộng, bên cạnh những cây lúa. Hiện nay loài Sen này đang được trồng nhiều ở các vùng ngoại ô thành phố Huế, huyện Quảng Điền, Phong Điền.  Màu trắng của loại sen này ngả về màu xanh của lá , còn màu  hồng thì ngả về tím. Dáng, màu đều  nặng nề. Hai loại hoa như hai cô gái, một ở  kinh thành, quý phái và đài các, một  ở nông thôn., khoẻ mạnh và chân chất.  Cô lặng lẽ thắp hương và cũng lặng lẽ rút khỏi nhà tôi trước giờ vào sở làm .  Buổi sáng chủ nhật, tôi mời cô nán lại uống  trà , cô từ chối  với  lời hẹn  _ Dạ để hôm khác, hôm nay em đang bận. . Cứ thế, cô  đến và đi, tựa như người thiếu nữ trong Bích Câu kỳ ngộ, hiện ra  từ bức tranh, rồi vội vàng chui vào bức tranh, khi đã nấu nướng và dọn sẵn một mâm cơm ngon lành. 

                           Mẹ tôi mất đột ngột bởi một cơn nhồi máu cơ tim.  Một  bất ngờ, không chỉ đối với tôi ,mà còn với rất nhiều người vì Mẹ tôi vẫn còn trẻ, khoẻ và đẹp .Gần 10 năm nay tôi không sống cạnh Mẹ  Vào học Đại học ở  thành phố Hồ Chí Minh, ra trường,  có cơ hội làm việc ở thành phố lớn, đó là một may mắn  với tôi , là niềm vui với Mẹ.  Mẹ tôi sống một mình, trong ngôi nhà cũ. , ba tôi mất từ khi tôi còn nhỏ.  Đôi khi ở xa , tôi cũng ray rứt nhớ về Mẹ và niềm quạnh quẽ mà mẹ đang chịu đựng.  Tôi cảm thấy không an lòng, nhưng mỗi khi tôi điện thoại , bày tỏ ý nghĩ này thì  Mẹ bảo : " Con yên tâm, mẹ  vẫn khoẻ và vui, khi nào rảnh thì về thăm Mẹ, chỉ cần một tiếng đồng hồ bay, con có thể  nhìn thấy Mẹ  rồi. "  mẹ  còn cười cười nói thêm : " chuyện nhỏ mà "…Vậy mà cái "chuyện nhỏ" với Mẹ, lại trở  thành quá  lớn  đối với tôi .  " Mẹ khoẻ và vui  "Tôi biết mẹ trấn an tôi , như tôi tự trấn an mình .  Giờ đây, có bay cả ngàn giờ bay, tôi cũng không bao giờ còn gặp được Mẹ nữa. Tôi nghẹn ngào với ý nghĩ đó. 

                         Cô  gái  xuất hiện  vài ngày  sau khi mẹ tôi  nằm trong lòng đất.  Cô đến một mình, trong bộ đồ  dài đen và chục hoa sen trắng trên tay .  Mái tóc dài, nét mặt thanh tú . Trông cô giống những bức tranh " Thiếu nữ " của các hoạ sĩ thập niên 70 . Cô  đứng ở cổng, nhìn vào nhà, ngơ ngác như một đứa bé đang lạc mất người thân yêu giữa phố chợ đông người.  Cô xin phép được cắm những đoá sen lên bàn thờ Mẹ tôi. Cô nói Mẹ tôi rất thích hoa sen, nhất là loại hoa sen thuần giống này. Cô nghĩ, nó cũng trong sáng và nhân hậu  như tâm hồn Mẹ. Cô còn nói rằng mẹ tôi cũng thường ao ước có được một giống sen màu vàng. Đó  là  sự kết hợp của hai thứ mẹ tôi yêu thích, loại hoa và màu hoa. Có thể đó  sẽ là những hoa sen tuyệt đẹp.  Những lời của cô gái  xóc vào tim tôi, nhói đau.  Lâu nay tôi quá ít quan tâm đến những gì  Mẹ yêu thích , chẳng biết Mẹ đã làm những gì , cho ai . Tôi cứ nghĩ  Mẹ tôi đang sống một cuộc sống thanh thản, bình thường như những  người phụ nữ  khác ở tuổi về hưu, nghỉ ngơi, đọc sách, đi mua sắm, thăm bạn bè,  chăm sóc vườn tược.v v…Qua cô , tôi mới biết   Mẹ tôi đã làm nhiều hơn thế.  Mẹ đã thầm lặng giúp nhiều người khó nghèo từ những đồng tiền dành dụm của mình và quyên góp bạn bè  . Cô cũng nói rằng mẹ vừa mới khoe với cô là đã xoay sở đủ tiền để có thể mở một trung tâm dạy thêm cho các em học sinh khu vực  X., quá xa nếu các em phải về thành phố để học và cũng không thể có đủ tiền để đi học thêm.  Mẹ đã quan tâm  nhiều người, nhiều thứ không liên quan đến bản thân mình. Còn tôi ?  Tôi cứ mãi quẩn quanh theo những vòng tròn bận bịu mà tôi gọi đó là " sự nghiệp " ,  không hề biết rằng có những thứ  khác còn quan trọng và ý nghĩa hơn  gấp nghìn lần. Tôi thật quá vô tâm

                      Cô thắp hương cho Mẹ tôi và cho biết là cô vừa đi Trung Quốc về nên không đến dự đám tang của Mẹ tôi được. Buổi tối, trước khi đi , cô có ghé thăm  Mẹ tôi và nghe bà nói bà hơi mệt tim.  Cô đề nghị đưa bà đến bác sĩ nhưng bà cười bảo : " Không sao ". Cô hẹn là lúc đi công tác về sẽ đưa bà đến khoa tim mạch, nhờ một bác sĩ quen ở đó chụp kiểm tra động mạch vành cho mẹ tôi , nhưng cô đã không kịp làm điều này và sẽ không bao giờ làm được nữa... Cô bật khóc nức nở .  

                       Những ngày sau đó, khi gom đồ đạc của mẹ tôi, tôi ngồi vào bàn làm việc của mẹ và mở chiếc máy vi tính. Đây là một đoạn thư tôi tìm thấy trong  Inbox của  mẹ  

     "  Cô  yêu quý

                             Hôm qua con  đọc được  tập truyện "Cửa sổ tâm hồn", trong đó có câu chuyện về hai cái biển hồ. Tự dưng con nghĩ đến cô. Con biết chắc là cô đã đọc truyện này rồi, nhưng con vẫn muốn cô đọc lại một chút cùng con. Hay là  để con đọc cho cô nghe cô hí !  

                       " Người ta bảo ở bên Palextin có hai biển hồ....Biển hồ thứ nhất gọi là Biển Chết .Đúng như tên gọi của nó , không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này.   Không có một loại cá nào có thể sống nổi trong dòng nước đó,  cũng   không ai muốn sống gần đó  .  Nếu uống phải dòng nước này,  người và cả súc vật nữa,  sẽ mắc bệnh, và chết. Biển hồ thứ hai có tên là Galilê. Đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ này lúc nào cũng trong xanh mát rượi , dưới đó nhiều loài cá tung tăng bơi lội, tôm cua tha hồ vùng vẫy, nhiều loài san hô xinh đẹp, quyến rũ lung linh dưới mặt nước trong vắt.  Dòng nước ngọt  lành, mát rượi mang lại cho du khách một cảm giác thư thái, dịu ngọt  khi uống vào.  Trên bờ, nhà cửa được xây cất rất nhiều  và rất tráng lệ .Vườn cây xung quanh thì nảy nở  rất  tốt tươi nhờ được nguồn nước này thấm vào đất "  

                     (  Cô ơi, trong  đó có cả  những đoá hoa Sen  mà cô yêu thích, có cả  đoá Sen vàng  quý hiếm  cô từng  mơ ước được ươm mầm nữa đó.  Hi!   À, con cũng nói để Cô mừng , con vừa đọc một tài liệu về Sen. Ở bên  Mỹ có giống Sen Vàng đó Cô. Họ gọi là  yellow lotus , nhưng con  không biết là có giống hoa súng vàng bên mình không,  có đẹp và  hương sen có thơm bằng hoa sen của mình không  ? Tài liệu còn nói rằng hạt sen còn nguyên vỏ rất khó hư và có độ nẩy mầm rất cao. Họ đã thí nghiệm lấy một hạt sen còn nguyên vỏ được tìm ở Ai Cập, trong Kim Tự tháp,  xây hơn hai ngàn năm qua, nay đem ra ương, vẫn mọc… Khi mô có ai ở bên Mỹ về, con sẽ  xin vài hạt sen vàng , Cô cháu mình trồng thử, Cô hí ! Con tin là loài hoa này sẽ nhanh chóng nảy mầm trong chiếc bể cạn nhỏ nhỏ của cô và sẽ cho ra nhũng đoá Sen vàng tuyệt đẹp ... Con tiếp tục câu chuyện về hai cái Biển hồ Cô nhé ! )  

                     "…  Điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đếu được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào Biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chia sẻ nên nước trong biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối , muông thú và con người

                         Một định lý trong cuộc sống mà ai cũng đồng tình : một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan toả .Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lời. Đôi môi hé mở mới thu nhận nụ cười.  Bàn tay có mở rộng trao ban , tâm hồn mới tràn ngập vui sướng. Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. Sự sống trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong lòng biển Chết."

                 Cô ơi,  Con đọc và tự nghĩ có phải tấm lòng của Cô cũng như cái biển hồ thứ hai kia. không ?Chia  xẻ,  chia xẻ và chia xẻ..... Cô luôn chia xẻ những gì mình có ,  một sức sống tràn trề, một lòng nhiệt huyết trong công việc , sự cảm thông và  niềm yêu thương ,niềm tin vào một tương lai tốt đẹp.  Những lời động viên,  an ủi hay những lời khuyên bảo  của Cô đã  mang lại cho những người  sống gần gủi cô  và nhất là  cho con , một cô bé  mà mọi cánh cửa  mở vào cuộc đời tưởng  đã khép lại, một niềm tự tin ,  một cái nhìn lạc quan hơn   Cô luôn nói

               " Cuộc sống có rất nhiều  thử thách  và  khó khăn . Để vượt qua điều này, đôi khi cũng cần đến trợ lực  của người thân , bạn bè . Sự chia xẻ từ họ sẽ là  một sức mạnh vô hình kéo ta lên , khiến ta cảm thấy  nhẹ nhàng  hơn để chấp nhận  nghịch cảnh." Và  " Khi chúng ta cho điều gì , chúng ta sẽ nhận được điều đó. Nếu yêu thương người thì người cũng yêu thương  ta

                     Cô yêu quý ơi,  Con biết rồi , có phải món quà mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta là biết cảm thông, chia xẻ và yêu thương nhau hơn. Sống như cái Biển Chết thì thực là vô nghĩa . Chẳng cho ai , chẳng chia xẻ  với ai cái gì hay điều gì . Sống như  biển hồ Galilê mới đích thực là cuộc sống.    Phải vậy không Cô ?  "…                      

                     Đó là bức thư của cô gái thường mang hoa sen đến cho mẹ tôi.. Và tôi hiểu ra tại sao trong đám tang của mẹ tôi, có những người không thân thích, cũng  không phải là  bạn bè,  đã nhỏ những giọt nước mắt chân thành thương tiếc .  Và tôi hiểu ra tại sao có một cô gái xa lạ vẫn thường mang  đến cho mẹ  những đoá hoa mà mẹ hằng yêu thích, vẫn nhớ về những gì mẹ đã làm, đã nói.

                    Còn tôi,   là  người gần gũi với Mẹ nhất, là khúc ruột của Mẹ, vậy mà tôi chẳng hề biết, hiểu gì về Mẹ cả.  Tôi đã nhận quá nhiều ở Mẹ mà  lại quá ít  san sẻ cùng  Mẹ .  Tôi đã sở hữu một tài sản giá trị mà không tự biết để nâng niu, quý trọng và giữ gìn.

                     Mẹ ơi,  thì ra con cũng chỉ là một cái Biển Chết, dù đã được nhận nguồn  nước mát  rượi từ  tâm hồn Mẹ tràn sang.   Nguyễn Hồng Vân sưu tầm


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    5