DẤU CHÂM THAN

MUSIC

QUAN TRỌNG ĐẾN MẤY, CỨ CÁCH XA RỒI CŨNG THÀNH XA LẠ. YÊU THƯƠNG ĐẾN MẤY, CỨ IM LẶNG RỒI CŨNG SẼ NHẠT NHÒA

HẠNH PHÚC

MUSIC

ĐỪNG NÍU KÉO KHI BÀN TAY KHÔNG THỂ, MÂY CỦA TRỜI HÃY ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI...

TÔI

Thích bốn câu thơ “Hãy chế lấy mây và gầy lấy nắng. Chế lấy đừng vay mượn đất trời. Để khi nhật nguyệt còn xa vắng, Đầu hè vẫn có ánh trăng soi.”

THAY ĐỔI TƯ DUY

Thân chào quý vị

0 khách và 0 thành viên

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

welcome to website

KỈ NIỆM VỀ THẦY DANH

HOA HỒNG

TÂM GIAO

Bình minh cửa biển

3

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Snl_dep_NHO_.flv 01A_CHUC_MUNG_NAM_MOI_BINH_THAN_2016.swf Ca_nha.swf 0.KyNiem_NgamTho.mp3 Videoplayback_.flv Hongvan4.swf Xuan_20151.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf THIEP_CHUC_MUNG_2.jpg SNAH.swf Nhmoi.swf 734951_346776192108915_1602484983_n_1.jpg 575615_119873041478729_1783622461_n.jpg SN_Hong_Van_co_nhac1.swf Chuc_mung_nam_moi_Giap_Ngo.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf HAT_MUNG_GIANG_SINH.swf Clock_HVan5.swf SN_trang__Hong_Van1.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Sắp xếp dữ liệu

THÀNH VIÊN

4

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hồng Vân)

6

24

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tuyết mùa đông

    CHÀO BẠN ĐÃ GHÉ THĂM !

    NGƯỜI THẦY TRUNG BÌNH CHỈ BIẾT NÓI. NGƯỜI THẦY GIỎI BIẾT GIẢI THÍCH.NGƯỜI THẦY XUẤT CHÚNG BIẾT MINH HỌA. NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI BIẾT TRUYỀN CẢM HỨNG! CHÚC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE– TRÀN ĐẦY NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC
    Gốc > ỨNG XỬ SƯ PHẠM >

    ĐIỂM BỐN - SƯU TẦM

    Hàng ngàn con điểm đã đi qua tuổi học của tôi. Nhưng chẳng có điểm số nào in sâu như điểm bốn của cô giáo tiểu học ngày ấy. 

    “Một chiều đi trên con đường này, bao kỷ niệm chợt sống trong tôi. Về lại trong sân ngôi trường này còn đâu đây nỗi nhớ vô bờ...”. Ở ký túc xá, mỗi lần nghe bài hát đó, tôi nhớ biết bao cái thuở lên chín lên mười, đến trường với quyển vở quăn góc hai đầu, cái thước kẻ gỗ lem nhem mực tím và đôi khi cả củ khoai nướng còn chưa chín. Tôi nhớ con đường quê mẹ tôi gánh gồng bao buổi chợ thành con đường đến trường của tôi. Và nhớ nhất cô giáo tiểu học của mình...
     

     

    Những bài văn miêu tả thời cấp một giúp tôi biết gọi tên và quan sát mọi sự vật xung quanh. Trong bài văn tả cô giáo, tôi đã tả cô với mái tóc buông ngang vai. Mái tóc ấy thường xõa trên trang giấy lem nhem vết mực của tôi mỗi khi cô ân cần đến tận chỗ tôi giảng bài.

    Tôi rất nhớ mùi bồ kết trên mái tóc ấy giống với mùi thơm trên tóc mẹ. Rồi đôi bàn tay dịu dàng đã nâng tôi dậy, vuốt sạch bụi đất khi tôi trượt chân ngã ở sân trường.

    Những bài văn miêu tả chính xác và lém lỉnh của tôi thường được cô cho điểm cao. Giờ văn nào cô cũng gọi tôi lên đọc bài văn mẫu để bình luận. Lúc đầu còn thinh thích, hơi vênh mặt lên tự hào với các bạn chung lớp. Nhưng mãi rồi cũng chán. Nên có một hôm tôi mặc kệ, không thèm làm bài ở nhà.

    Hôm sau như thường lệ, cô gọi tôi lên đọc bài. Tôi cuống quýt viết nghều ngào được phần mở bài rồi đứng lên đọc. Bài văn của tôi chỉ có phần mở bài. Cô khen phần mở bài hay và chấm cho tôi bốn điểm. Đúng với những gì tôi đã làm được, không du di cho tôi hứa hẹn sẽ làm đầy đủ lần sau.

    Tôi òa khóc, nhưng đã học được một bài học lớn: Dù tôi có là ai, tôi cũng sẽ không bao giờ nhận được ưu tiên, nếu tôi không gắng hết sức mình.

    Bài văn dở dang chỉ có mở bài ấy sau này tôi đã viết lại không biết bao nhiêu lần trong trí nhớ. Những lúc chùn lòng. Những lúc tự mãn muốn được ngơi nghỉ. Những lúc tự nhủ hay là phó mặc, chờ vận may đến…Hàng ngàn con điểm đã đi qua tuổi học của tôi. Nhưng chẳng có điểm số nào in sâu như điểm bốn của cô giáo tiểu học ngày ấy.


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hông Vân @ 15:30 13/08/2011
    Số lượt xem: 1093
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    5