DẤU CHÂM THAN

MUSIC

QUAN TRỌNG ĐẾN MẤY, CỨ CÁCH XA RỒI CŨNG THÀNH XA LẠ. YÊU THƯƠNG ĐẾN MẤY, CỨ IM LẶNG RỒI CŨNG SẼ NHẠT NHÒA

HẠNH PHÚC

MUSIC

ĐỪNG NÍU KÉO KHI BÀN TAY KHÔNG THỂ, MÂY CỦA TRỜI HÃY ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI...

TÔI

Thích bốn câu thơ “Hãy chế lấy mây và gầy lấy nắng. Chế lấy đừng vay mượn đất trời. Để khi nhật nguyệt còn xa vắng, Đầu hè vẫn có ánh trăng soi.”

THAY ĐỔI TƯ DUY

Thân chào quý vị

0 khách và 0 thành viên

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

welcome to website

KỈ NIỆM VỀ THẦY DANH

HOA HỒNG

TÂM GIAO

Bình minh cửa biển

3

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Snl_dep_NHO_.flv 01A_CHUC_MUNG_NAM_MOI_BINH_THAN_2016.swf Ca_nha.swf 0.KyNiem_NgamTho.mp3 Videoplayback_.flv Hongvan4.swf Xuan_20151.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf THIEP_CHUC_MUNG_2.jpg SNAH.swf Nhmoi.swf 734951_346776192108915_1602484983_n_1.jpg 575615_119873041478729_1783622461_n.jpg SN_Hong_Van_co_nhac1.swf Chuc_mung_nam_moi_Giap_Ngo.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf HAT_MUNG_GIANG_SINH.swf Clock_HVan5.swf SN_trang__Hong_Van1.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Sắp xếp dữ liệu

THÀNH VIÊN

4

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hồng Vân)

6

24

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tuyết mùa đông

    CHÀO BẠN ĐÃ GHÉ THĂM !

    NGƯỜI THẦY TRUNG BÌNH CHỈ BIẾT NÓI. NGƯỜI THẦY GIỎI BIẾT GIẢI THÍCH.NGƯỜI THẦY XUẤT CHÚNG BIẾT MINH HỌA. NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI BIẾT TRUYỀN CẢM HỨNG! CHÚC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE– TRÀN ĐẦY NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC

    Kỉ Niệm _ Minh Tiến ngâm

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Vũ Ngọc Vinh (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:58' 17-05-2015
    Dung lượng: 2.6 MB
    Số lượt tải: 19
    Mô tả:

    Thơ: Thục Nguyên

    “Kỷ niệm không là gì
    Khi thời gian bôi xoá
    Nhưng lại là tất cả
    Khi lòng ta muốn ghi…”
     
       Kỷ niệm không là gì cả? Nó có thể chỉ là dấu vết của thời gian…và vết xước ấy đôi khi là vết rách tương tư hoặc đơn giản là hạt bụi đọng lại qua cuộc đời mình! Người ta có thể thấy dấu vết thời gian thường in hằn trên khuôn mặt người, thì kỷ niệm lại là dấu ấn nằm trong trong tâm khảm của ký ức…
       Ai bước qua quá khứ mà không vương kỷ niệm? Vì kỷ niệm là vết tích xôn xao của quá khứ có cả màu sắc vui buồn rong rêu và hương hoa, nhạt nhoà và vọng tưởng. Tuy vậy…nắm bắt được kỷ niệm, giữ lại chút hương xưa, ghi vài điều dấu ái là không hề dễ dàng diễn tả, tâm sự….
       Sau đây, Thế Nhân hân hạnh giới thiệu với các bạn bài thơ Kỷ Niệm của Thục Nguyên…đã gần như gợi mở một “lý giải” đơn sơ mà sâu xa về kỷ niệm đã dẫn dắt mơ hồ len lõi vào hiện thực:
    KỶ NIỆM (Thơ: Thục Nguyên)
     
    Kỷ niệm không là gì
    Khi thời gian bôi xoá
    Nhưng lại là tất cả
    Khi lòng ta muốn ghi…
     
    Có những kỷ niệm rất nên thơ và thật đơn giản:
    Kỷ niệm là lối đi
    Em về chiều cuối hạ
    Quên nói lời từ tạ
             Dọc đường tiếc ngẩn ngơ
     
     Kỷ niệm với những điều dấu ái: 
    Kỷ niệm là bài thơ
    Viết xong rồi không gởi
           Úa vàng hương chờ đợi
     Tình phong kín trong ta
      
     Khi kỷ niệm là nỗi niềm ly biệt:
    Kỷ niệm là bài ca
    Chưa hát giờ tiễn biệt
           Những lời yêu tha thiết
    Đâu nói lúc chia xa…”
      
    Kỷ niệm bởi chia xa:
    Kỷ niệm là chùm hoa
    Không trao ngày tao ngộ
    Bao thu dài cách trở
    Tình ai vẫn mong manh
      
     Kỷ niệm vì xót xa:
    Kỷ niệm là màu xanh
        Nhuốm hồng làm tím trời
    Kỷ niệm là chút đen
    Thoắt bạc để xót đời
      
     Kỷ niệm từ ngẫu hứng đến vô thường:
              Kỷ niệm không đợi người
    Kỷ niệm không hẹn nơi
    Khi ta vừa hướng đến
       kỷ niệm giăng đầy trời…

       Đọc bài thơ này…khiến người ta dễ thao thức ru miền kỷ niệm.  Tôi nhận ra một điều: Thục Nguyên rất cẩn thận về ngôn ngữ và dạt dào ý tứ. Lời thơ nhẹ nhàng, đơn sơ không ngôn từ cầu kỳ triết lý, nhưng lại bao hàm thi pháp luận điểm! Chắc là người…nặng tình nên mới ai hoài trăn trở, nhắc nhở lý giải kỷ niệm với chính mình (cười)!
     
       Thường các nhà thơ tìm cách “cắt nghĩa yêu” (xuân Diệu) hay “giải nghĩa yêu” (Hàn Mặc Tử) thì chàng thi sĩ Thục Nguyên lại ưu tư “gom” lý do về kỷ niệm? Cũng có nghĩa là giải thích “tại sao ta nhớ?”…Híc! Phải chăng nỗi nhớ là nguyên nhân của kỷ niệm (!)
     
       Cũng có người nói với Thế Nhân rằng:
    “Kỷ niệm không nhạt nhoà
    Khi thời gian bôi xoá…”
        Ừ…nếu xem kỷ niệm là do lỗi của thời gian thì cũng khó lòng mà bôi xoá được!?


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chúc cô Hồng Vân luôn vui vẻ!
    Avatar
    À mà cô Hồng Vân nên tắt bài hát nào đó tự chạy khi truy cập vào web của cô đó !
     
    Gửi ý kiến

    5